
Một tia sáng tím kỳ lạ xé toạc bầu trời, nhấn chìm thế giới vào cơn đại dịch kinh hoàng. Phần lớn nhân loại chìm vào hôn mê, để rồi thức tỉnh với đôi mắt đen kịt, biến thành những sinh vật khát máu được gọi là "thây ma". Giữa tận thế hỗn loạn, Khương Trừng, một cô gái trẻ sống cô độc, bất ngờ thức tỉnh ký ức về một cuộc đời khác. Cô nhận ra mình là người xuyên việt, và cùng với ký ức mơ hồ là một sức mạnh thể chất phi thường, trở thành vũ khí duy nhất để cô tồn tại.
Trong một thế giới nơi lòng người còn đáng sợ hơn cả quái vật, người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất của Khương Trừng lại không phải con người. Đó là Mặc Ly, một con mèo đen bí ẩn mà cô đã nhận nuôi trước ngày thảm họa. Nhưng Mặc Ly không hề tầm thường. Nó có thể biến hình thành một mãnh thú khổng lồ, sở hữu sức mạnh kinh hoàng và chia sẻ một mối liên kết tâm linh kỳ lạ với chủ nhân. Chính nó là người bảo vệ, là lưỡi đao sắc bén nhất, giúp cô diệt trừ những kẻ thù nguy hiểm nhất, kể cả những người từng là bạn bè đã không may bị biến dị.
Bị đẩy vào vai trò thủ lĩnh bất đắc dĩ tại khu Chung cư Thanh niên, Khương Trừng tập hợp những người trẻ còn sống sót và bắt đầu xây dựng một trật tự mới từ trong đống tro tàn. Các chiến dịch "quét tầng" đẫm máu, những quyết định cách ly tàn nhẫn nhưng cần thiết, và cuộc đấu tranh để bảo vệ thành trì mong manh trước làn sóng xác sống vô tận... tất cả đã tôi luyện nên một nữ lãnh đạo quyết đoán, thực dụng và có phần lạnh lùng.
Khi nguồn cung cạn kiệt và trật tự xã hội sụp đổ hoàn toàn, đạo đức trở thành một thứ xa xỉ. Không ngần ngại, Khương Trừng dẫn đầu một cuộc "mua sắm" có tổ chức tại siêu thị, sẵn sàng phá cửa cướp bóc để đảm bảo sự sống còn cho cộng đồng. Là một người xuyên việt, cô không bị ràng buộc bởi luật pháp hay quy tắc của thế giới này. Đối với cô, sinh tồn là chân lý duy nhất, và để bảo vệ những người đi theo mình, cô sẵn sàng vấy bẩn đôi tay, đưa ra những lựa chọn mà không ai dám.
Khu chung cư đã trở thành một pháo đài an toàn, nhưng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Những vấn đề thực tế hơn như rác thải, bệnh tật và sự khan hiếm tài nguyên đang chực chờ bùng nổ. Thế giới bên ngoài vẫn là một ẩn số chết chóc với những dạng thây ma ngày càng tiến hóa. Bí ẩn về thân phận thực sự của Khương Trừng là gì? Sợi dây liên kết giữa cô và mèo đen Mặc Ly sẽ dẫn họ đến đâu? Hành trình sinh tồn giữa dị giới đầy rẫy hiểm nguy, nơi nhân tính bị thử thách đến cực hạn, giờ mới thực sự bắt đầu.
Khương Trừng, một cô gái trẻ với cuộc sống bình dị trong căn hộ nhỏ, bỗng trải qua khoảnh khắc kinh hoàng khi những ký ức bị phong ấn vỡ òa. Cô bàng hoàng nhận ra mình không phải người của thế giới này, mà là một linh hồn xuyên việt. Tuy nhiên, quá khứ trước khi xuyên việt vẫn là một khoảng trống bí ẩn không lời giải đáp. Sau cú sốc ban đầu, Khương Trừng dần chấp nhận thực tại, nhận thấy dù có là người xuyên việt hay không, cuộc sống hàng ngày vẫn tiếp diễn với những lo toan cơm áo gạo tiền.
Khương Trừng, dù đã nhận ra mình là người xuyên việt, vẫn tiếp tục cuộc sống đời thường với lịch làm việc bận rộn. Một tối thứ Hai, khi cô trở về khu chung cư sau giờ tăng ca, không khí u ám trong vườn hoa vì đèn đường hỏng đã đưa cô vào một tình huống nguy hiểm. Một kẻ biến thái bất ngờ xuất hiện và có hành vi quấy rối. Không hề nao núng, Khương Trừng nhanh trí dùng chiếc túi có chứa tạ nhỏ giáng một đòn bất ngờ vào mặt hắn. Khi tên biến thái chống cự và tìm cách chạy trốn, một bóng đen bí ẩn đột ngột lao ra. Chính là chú mèo đen mà cô đã gặp trước đó. Nó dùng móng vuốt sắc nhọn tấn công kẻ biến thái, tạo cơ hội cho Khương Trừng hô hoán kêu gọi sự giúp đỡ từ hàng xóm và cùng họ khống chế thành công tên quấy rối cho đến khi cảnh sát đến. Sau khi hoàn tất thủ tục ở đồn cảnh sát, Khương Trừng trở lại vườn hoa, mong tìm thấy ân nhân bốn chân của mình. Cô vui mừng khi thấy chú mèo đen đang ngồi trầm tư trên ghế đá. Khương Trừng bày tỏ lòng biết ơn, vuốt ve và thưởng cho mèo một thanh thức ăn thơm ngon. Trong khoảnh khắc bình yên ấy, cô nhận ra sự cô đơn trong ánh mắt chú mèo phản chiếu chính cuộc sống độc hành của mình giữa thành phố lớn. Một ý nghĩ bất chợt nảy sinh, Khương Trừng nhẹ nhàng ngỏ lời muốn đưa mèo đen về nhà. Tuy nhiên, chú mèo chỉ nhìn cô một lúc rồi vụt biến vào bụi cây, lặng lẽ từ chối lời đề nghị ấm áp, để lại Khương Trừng với chút hụt hẫng.
Sau vụ chạm trán với kẻ biến thái, Khương Trừng đăng nhập diễn đàn cư dân, trấn an các cô gái hoảng sợ và tiết lộ thông tin về tên biến thái họ Trần ở tòa nhà 4. Tuy nhiên, tâm trí cô lại bận tâm hơn đến chú mèo đen nhỏ đã cùng cô đối mặt với nguy hiểm. Nỗi khao khát có một người bạn đồng hành lớn dần, thôi thúc cô chuẩn bị mọi thứ để đón mèo về nhà. Mấy ngày trôi qua trong vô vọng, nhưng rồi vào tối thứ Sáu định mệnh, Khương Trừng tìm thấy chú mèo đen nhỏ bị thương nặng trong vườn. Cô khéo léo dụ dỗ nó về nhà, nhẹ nhàng chăm sóc những vết thương của nó. Phát hiện ra mèo là giống đực, cô đặt tên cho nó là Mặc Ly, một cái tên ẩn chứa vẻ đẹp huyền bí. Đêm đó, Khương Trừng chìm vào giấc ngủ với niềm hạnh phúc ngập tràn khi căn hộ không còn cô đơn. Thế nhưng, buổi sáng hôm sau, Mặc Ly đã lặng lẽ rời đi, chỉ để lại sự trống trải và cánh cửa sổ mở hờ. Sự thất vọng chưa kịp nguôi ngoai, bầu trời bỗng chuyển sang sắc tím kỳ lạ, mang theo một điềm báo bất an. Khương Trừng cảm thấy choáng váng, sốt cao và rồi chìm vào bất tỉnh. Cùng lúc đó, không chỉ riêng cô mà cả thành phố, thậm chí toàn thế giới, đều bị cuốn vào một cơn sốt bí ẩn, khiến hàng loạt người ngất xỉu. Khi một số người tỉnh lại, ánh mắt họ đã hoàn toàn đổi khác, báo hiệu một thảm họa kinh hoàng vừa bùng nổ. Tiếng chó sủa thê lương xé tan màn đêm, đánh thức Mặc Ly đang ẩn mình trên cây, mở ra một chương mới đầy biến động.
Khương Trừng giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chó sủa thảm thiết vang vọng từ căn hộ bên cạnh. Một cảm giác bất an ập đến khi cô nhận ra sự tĩnh lặng đến rợn người của khu chung cư, cùng với việc mọi cuộc gọi khẩn cấp đến cảnh sát hay ban quản lý đều vô vọng. Nghi ngờ có chuyện chẳng lành, Khương Trừng quyết định tự mình điều tra. Cầm theo cây gậy bóng chày, cô thận trọng gõ cửa phòng hàng xóm, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ. Khi cánh cửa hé mở, khung cảnh kinh hoàng hiện ra: người hàng xóm thân quen đã biến thành một sinh vật đáng sợ với đôi mắt đen kịt và hành vi hung bạo, lập tức tấn công Khương Trừng. Thoát hiểm trong gang tấc, cô hoảng loạn nhận ra thế giới mình đang sống đã thay đổi. Chạy xuống tầng một tìm kiếm sự giúp đỡ, Khương Trừng bàng hoàng khi phát hiện người bảo vệ đã chết. Trong lúc cô đang tìm cách thoát thân, sinh vật biến dị kia bất ngờ lao qua cửa sổ từ tầng trên, dù trọng thương vẫn ngoan cố bò về phía cô. Không còn đường lui, Khương Trừng nhanh trí tháo đầu cây lau nhà để có một thanh gỗ làm vũ khí. Cô dũng cảm đối mặt, tấn công quái vật cho đến khi nó gục ngã. Tưởng chừng nguy hiểm đã qua, Khương Trừng lại phải đối mặt với mối đe dọa mới và kinh hoàng hơn: con mèo cưng Mặc Ly của chính cô, giờ đây với đôi mắt xanh rợn và dáng vẻ hung hãn, lao vào tấn công cô không chút do dự.
Khương Trừng vừa đối mặt với nỗi kinh hoàng từ người hàng xóm biến dị thì lại phải đối mặt với một mối đe dọa khác. Bảo vệ tòa nhà, vốn đã tưởng là chết, bất ngờ xuất hiện phía sau cô dưới hình dạng một quái vật ghê rợn. May mắn thay, Mặc Ly – con mèo đen bí ẩn – đã lao ra cứu mạng cô bằng một đòn tấn công bất ngờ. Sau trận chiến cam go, Khương Trừng dùng cây gậy chổi lau nhà đập nát sọ kẻ thù, nhưng bản thân cũng bị thương và nhận ra mức độ tàn khốc của dị biến đang lan rộng. Quyết định rút về nhà an toàn, cô bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết của một cô gái trẻ từ khu vườn chung cư. Không chút do dự, Khương Trừng xông vào, kịp thời cứu cô gái khỏi nanh vuốt của một quái vật khác. Cô cũng kịp nhận ra sức mạnh của mình dường như đã tăng lên đáng kể. Với sự hỗn loạn bao trùm, khi phần lớn mọi người vẫn chìm trong hôn mê, Khương Trừng vội vàng sơ cứu vết thương cho cô gái và giải thích tình hình nguy hiểm. Do không thể đưa cô gái về tòa nhà riêng vì quá nhiều rủi ro, Khương Trừng quyết định dẫn cô về căn hộ của mình. Trên đường trở về, một nỗi lo lắng khôn nguôi trỗi dậy trong lòng cô: số phận của Mặc Ly, ân nhân cứu mạng cô, vẫn còn là một dấu hỏi lớn.
Khương Trừng thành công cứu Thẩm Vi và dìu cô về căn hộ của mình. Trên đường đi, họ chứng kiến khung cảnh kinh hoàng khi một cặp đôi hàng xóm gặp nạn, tiếng la hét thảm thiết báo hiệu sự biến đổi của một người thành thây ma tấn công người kia. Giữa sự hỗn loạn, Khương Trừng bất ngờ tìm thấy mèo đen Mặc Ly còn sống, dù bị thương nặng vì cứu cô. Với trái tim đau đớn nhưng tràn đầy hy vọng, cô tạm dùng vạt áo để mang theo Mặc Ly, tiếp tục dìu Thẩm Vi, cả hai đều kiệt quệ: Thẩm Vi sắp ngất, Mặc Ly cận kề cái chết. Đối mặt với thực tế nghiệt ngã của một thế giới tràn ngập thây ma, Khương Trừng hiểu rõ ưu tiên hàng đầu là sự sinh tồn của chính họ. Về đến nhà, cô nhanh chóng sơ cứu cho cả Thẩm Vi và Mặc Ly bằng những vật tư y tế ít ỏi. Khi mọi việc tạm ổn, Khương Trừng kiệt sức đổ gục. Sự tĩnh lặng đột ngột sau tiếng kêu cứu của người đàn ông gọi "Lý Tử Tình" khiến không khí thêm phần nặng nề. Đúng lúc này, một người hàng xóm vạm vỡ, mà Khương Trừng gọi là "gã to xác", xuất hiện gõ cửa nhà Lý Tử Tình. Dù Khương Trừng cố gắng cảnh báo về thây ma, anh ta vẫn hoài nghi. Rồi một tiếng động mạnh, quen thuộc đến rợn người, lại vang lên từ căn hộ bên cạnh nhà Lý Tử Tình, đẩy Khương Trừng vào một nỗi sợ hãi mới.
Chương này tiếp tục diễn biến căng thẳng khi Khương Trừng phát hiện Lý Tướng Binh, người hàng xóm vạm vỡ nhưng nhát gan, đang đứng đối diện một căn hộ có tiếng động lạ. Cánh cửa bất ngờ mở toang, lộ ra một thây ma lao ra tấn công Lý Tướng Binh. Mặc dù đã cảnh báo nhưng không kịp, Khương Trừng không chần chừ vớ lấy cây gậy bóng chày và lao tới. Với sức mạnh đáng kinh ngạc, cô nhanh chóng tiêu diệt thây ma, cứu Lý Tướng Binh đang hoảng loạn tột độ. Sau đó, Khương Trừng yêu cầu Lý Tướng Binh về nhà và lên diễn đàn nghiệp chủ. Về phần mình, cô lập tức đăng bài cảnh báo về đặc điểm của thây ma và điểm yếu của chúng, khuyến khích mọi người tìm vũ khí phòng thân. Lý Tướng Binh, qua điện thoại, xác nhận lại sự thật kinh hoàng và tin tức về cái chết của người hàng xóm 0308 (bố Tiểu Bạch). Cả hai quyết định tạm thời cố thủ trong nhà, tìm kiếm vũ khí và theo dõi tình hình. Chương kết thúc khi ngày càng nhiều người tỉnh giấc, nhưng không phải ai cũng giữ được nhân tính, báo hiệu một tương lai đầy rẫy hiểm nguy.
Chương 8 mở ra trong bối cảnh hỗn loạn leo thang khi Khương Trừng đọc bài viết của hàng xóm, nhận thấy Lý Tướng Binh đã lấy lại bình tĩnh sau nỗi sợ hãi ban đầu. Trong khi Khương Trừng bổ sung năng lượng bằng bữa ăn tạm bợ, những tiếng la hét, còi xe và kêu cứu thảm thiết liên tục vang lên khắp khu Chung cư Thanh niên, báo hiệu thảm kịch đang bùng phát. Lý Tướng Binh, với quyết tâm và kinh nghiệm từ Khương Trừng, đã dũng cảm đối mặt và tiêu diệt Lý Tử Tình – người hàng xóm đã biến dị. Dù nôn thốc nôn tháo vì cú sốc, anh vẫn cố gắng cảnh báo mọi người qua diễn đàn và cửa sổ. Trong phòng, Khương Trừng lo lắng kiểm tra Mặc Ly đang sốt cao và Thẩm Vi hôn mê sâu vì mất máu. Cô tuyệt vọng gọi cấp cứu, và may mắn kết nối được tổng đài, nhưng những gì cô nghe chỉ là tiếng la hét, giằng co điên loạn của các nhân viên đang chống chọi với đồng nghiệp đã biến dị. Nhận ra không thể trông cậy vào bất kỳ sự trợ giúp nào từ bên ngoài, Khương Trừng kiểm tra vật tư trong nhà: lương thực đủ dùng khoảng hai mươi ngày, nhưng thuốc sát trùng ngoại thương lại thiếu hụt nghiêm trọng. Diễn đàn cư dân bùng nổ với các thông tin về tình hình hỗn loạn khắp nơi. Cuối cùng, tin tức được xác nhận: thảm họa không chỉ giới hạn ở khu chung cư mà đã lan rộng khắp thành phố, thậm chí toàn quốc, đẩy Khương Trừng vào nỗi lo lắng và cảm giác bất lực tột độ.
Trong lúc chính phủ còn im hơi lặng tiếng, Khương Trừng tự mình dò la thông tin trên mạng và bàng hoàng nhận ra biến cố thây ma đã lan rộng khắp cả nước. Cô cẩn thận chăm sóc Thẩm Vi đang lạnh buốt và Mặc Ly đang nóng sốt, cả hai đều từng bị thây ma cắn. Với cây gậy bóng chày ôm trong lòng, Khương Trừng chìm vào giấc ngủ trên sofa, không hay biết sự biến đổi kinh hoàng đang diễn ra. Giữa đêm, Thẩm Vi hoàn toàn lột xác thành một dạng thây ma tiến hóa với làn da xanh xám đáng sợ và đôi mắt đen kịt sâu thẳm. Giác quan thứ sáu trỗi dậy, Khương Trừng bừng tỉnh, đối diện với Thẩm Vi đã biến dị, đứng sát cạnh giường. Sau một tiếng động bất ngờ, Khương Trừng quyết đoán ra tay, nhưng Thẩm Vi né tránh nhanh nhẹn, chứng tỏ đây là một thây ma thế hệ cao hơn, nguy hiểm khôn lường. Cuộc giằng co sinh tử diễn ra trong căn phòng tối mờ. Khương Trừng dồn hết sức lực, nhưng dần kiệt sức trước tốc độ và sức mạnh vượt trội của Thẩm Vi. Khi nanh vuốt của Thẩm Vi sắp vồ lấy cô, một bóng đen khổng lồ bất ngờ xuất hiện. Mặc Ly, với hình dạng báo đen uy mãnh, ra tay hạ gục và cắn đứt cổ Thẩm Vi. Ngay sau đó, Mặc Ly thu nhỏ lại thành chú mèo đen quen thuộc, nhảy lên đùi Khương Trừng, tạo nên một kết nối tâm linh kỳ lạ, khiến cô cảm nhận được cảm xúc của nó.
Sau khi Mặc Ly hóa báo đen tiêu diệt Thẩm Vi dị biến, Khương Trừng ôm mèo vào lòng, lòng dâng trào cảm xúc phức tạp: biết ơn và lo lắng. Cô nhận ra vết thương trên bụng Mặc Ly đã lành, nhưng chú mèo lại kiệt sức, thân nhiệt tăng cao. Tận tình chăm sóc, Khương Trừng cẩn thận cho Mặc Ly uống nước và ăn từng hạt thức ăn mềm, sau đó đặt nó lên giường để nghỉ ngơi. Xử lý thi thể Thẩm Vi, Khương Trừng kéo cô ta ra hành lang, nơi đã có thêm hai xác dị biến khác. Cô nhanh chóng lên mạng đăng cảnh báo khẩn cấp về việc người bị cắn sẽ biến dị, đồng thời tìm hiểu các trường hợp tương tự trên diễn đàn. Cô phát hiện thời gian biến dị rất đa dạng, từ nửa tiếng đến sáu tiếng như Thẩm Vi, và nhận định rằng tình hình ở các khu dân cư gia đình có thể nghiêm trọng hơn nhiều. Sáng sớm, sự im lặng bị phá vỡ khi các hàng xóm bắt đầu tò mò ra khỏi nhà, tụ tập quanh các thi thể. Lý Tướng Binh, với vẻ tự mãn, khoe khoang về chiến công đánh chết Lý Tử Tình và nhận được lời khen ngợi từ mọi người. Anh ta tự tin rằng hành động của mình là chính đáng. Tuy nhiên, Lý Tướng Binh lại bối rối khi thấy thi thể thứ ba trong hành lang mà không thể nhận diện được.
Sáng hôm sau, Khương Trừng bất ngờ trở thành tâm điểm chú ý của hàng xóm khi cô tiết lộ Thẩm Vi – cô gái được cô cứu đêm qua – đã biến thành một Thây ma tiến hóa. Lời giải thích của cô nhanh chóng giúp mọi người nhận ra cô chính là chủ nhân của bài đăng cảnh báo trên diễn đàn cư dân. Khương Trừng chi tiết mô tả sự khác biệt rõ rệt giữa Thây ma nguyên thủy và Thây ma nhiễm bệnh, nhấn mạnh rằng chúng đã "tiến hóa", trở nên mạnh mẽ và nguy hiểm hơn. Trước tình hình hỗn loạn, Khương Trừng cùng Lý Tướng Binh tổ chức dọn dẹp các xác chết trong hành lang. Sự thiếu thốn lương thực nhanh chóng thúc đẩy một số người, bao gồm cả Lý Tướng Binh, bắt đầu tìm kiếm thức ăn trong các căn hộ bỏ trống của những người đã chết. Trở về nhà, Khương Trừng lặng lẽ chăm sóc Mặc Ly vẫn còn suy yếu và cập nhật tình hình trên diễn đàn. Sáng Chủ nhật, nỗi lo về việc đi làm vào thứ Hai dấy lên trong cộng đồng Chung cư Thanh niên. Một nhóm thanh niên quyết định dũng cảm ra ngoài thám thính, trang bị các loại vũ khí thô sơ. Họ tổ chức tấn công đám Thây ma trong khu vườn, nhưng ban đầu đối mặt với rào cản tâm lý khi phải ra tay với những hình hài giống con người. Dù dần vượt qua được sự ngần ngại, họ nhanh chóng nhận ra số lượng Thây ma vượt xa dự kiến. Đúng lúc nguy cấp, những Thây ma tiến hóa với tốc độ và sự nhanh nhẹn đáng sợ bất ngờ xuất hiện, lao thẳng về phía họ, khiến những người đang quan sát từ trên cao phải kinh hoàng cảnh báo.
Chương này mở ra với cuộc chiến khốc liệt chống lại loại “thây ma nhiễm bệnh” trong vườn hoa của khu chung cư, chúng mạnh hơn và nhanh nhẹn hơn nhiều so với “thây ma nguyên thủy”. Một người dân không may bị cắn vào mặt và hoảng loạn chạy trốn vào tòa nhà, dấy lên lo ngại về sự lây lan. Chứng kiến tình hình căng thẳng, Khương Trừng quyết định cùng Lý Tướng Binh xuống tham chiến. Trong lúc chiến đấu, Khương Trừng bất ngờ phát hiện cơ thể mình sở hữu sức mạnh vượt trội sau khi tỉnh dậy, một đặc điểm mà cô nhận thấy chỉ có ở mình và những thây ma nhiễm bệnh. Sau khi dọn dẹp sạch thây ma trong vườn, gần 300 cư dân tập trung tại quảng trường, bối rối trước những vấn đề như công việc hay gánh nặng pháp lý của việc giết người. Khương Trừng đã dũng cảm bước lên, đề xuất ưu tiên hàng đầu là cách ly ngay lập tức những người bị thương để ngăn chặn nguy cơ biến dị. Cô giải thích rõ ràng về cơ chế lây nhiễm qua vết cắn, đồng thời kêu gọi mọi người tự kiểm tra lẫn nhau. Với sự hỗ trợ đắc lực từ Lý Tướng Binh, họ nhanh chóng phát hiện hơn mười người bị thương, trong đó có một người cố gắng bỏ trốn. Trước tình thế khó khăn và sự bế tắc của đám đông, Khương Trừng vô tình trở thành điểm tựa, là người lãnh đạo tự nhiên mà mọi người tìm đến để tìm kiếm giải pháp.
Sau trận chiến hỗn loạn với thây ma, Khương Trừng, dựa vào chút kinh nghiệm đã có, đứng ra dẫn dắt cộng đồng. Cô đề xuất cách ly những người bị thương tại phòng họp ban quản lý tòa nhà trong 24 giờ để đảm bảo an toàn, một quyết định được mọi người miễn cưỡng chấp thuận. Để thiết lập trật tự, Khương Trừng nhanh chóng tổ chức cư dân, yêu cầu mỗi tòa nhà cử đại diện để phối hợp hành động và liên lạc. Cô cũng ưu tiên việc đưa nhóm người bị thương đầu tiên đến nơi cách ly. Một vấn đề cấp bách hơn nảy sinh: có những người bị thương đã trốn về nhà mà không khai báo. Lý Tướng Binh dẫn đầu một đội đi tìm những người này, trong khi Khương Trừng hướng dẫn mọi người tập trung các xác thây ma ở quảng trường trung tâm để phòng ngừa dịch bệnh, nhưng nỗ lực liên hệ cảnh sát đều bất thành.
Sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng một người bị thương hóa thành thây ma ngay trước mắt, sự bàng hoàng và tuyệt vọng bao trùm Chung cư Thanh niên. Khương Trừng cùng mọi người buộc phải đưa hai nạn nhân mới bị thương đến phòng họp ở khu quản lý để cách ly, nơi đã có hàng chục người khác đang chờ đợi số phận nghiệt ngã. Không khí đặc quánh sự căng thẳng khi ai nấy đều hiểu rõ: những người bị giam giữ đó, rất có thể, sẽ không bao giờ trở lại. Trong khoảnh khắc sinh tử, một người đàn ông gắng gượng gọi điện về cho gia đình, nhưng chỉ nhận lại hồi âm tĩnh lặng, càng đẩy sự tuyệt vọng lên cao. Khương Trừng, với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, đã an ủi và trấn an họ, đồng thời tổ chức lịch trực canh gác để duy trì trật tự. Khi tìm thấy một thùng xúc xích và mì gói trong văn phòng, cô chia sẻ cho mọi người đang đói lả. Tuy nhiên, điểm nhấn lạnh người nhất đến khi Khương Trừng phát hiện những vũ khí của nhóm bị cách ly đã bị tịch thu. Cô đưa ra một đề xuất tàn nhẫn nhưng hợp lý: đưa những vũ khí cùn như gậy gộc, búa vào lại phòng họp. Với lý do không ai biến dị cùng lúc, việc này cho phép những người bên trong tự giải quyết nếu có ai đó hóa thây ma, tránh nguy hiểm cho người bên ngoài. Quyết định này khiến cả căn phòng lặng đi, lòng ai nấy đều run rẩy, nhưng không một lời phản đối nào được cất lên. Bởi lẽ, trong thời khắc hiểm nguy, nguyên tắc bảo vệ những người chưa nhiễm bệnh đã trở thành ưu tiên hàng đầu, đẩy lùi mọi lý lẽ nhân đạo.
Khương Trừng, với trực giác nhạy bén, cảm thấy bất an trước sự tĩnh lặng lạ thường từ phòng họp, nơi những người bị thương đang bị cách ly. Khi cánh cửa vừa hé mở để đưa đồ ăn, sự nghi ngờ của cô đã được xác nhận: một đám người bên trong lập tức xông ra, nhưng nhanh chóng bị Lý Tướng Binh khống chế bằng những cú đánh dứt khoát. Khương Trừng đối mặt với kẻ cầm đầu, một người đàn ông từ tòa sáu, từng ủng hộ việc cách ly nhưng giờ đây lại mang theo ý chí sinh tồn mãnh liệt, dù phải đổi bằng bất cứ giá nào. Trước tình thế căng thẳng, Khương Trừng đưa ra tối hậu thư lạnh lùng, buộc họ phải lựa chọn giữa việc chấp nhận thức ăn và đóng cửa, hoặc bị bỏ mặc hoàn toàn. Cuối cùng, những người bị cách ly đành khuất phục. Khương Trừng không chỉ ném thức ăn vào mà còn trả lại vũ khí cho họ trước khi cửa phòng họp đóng sập, bị chốt chặt. Rời khỏi trung tâm quản lý, không khí nặng nề bao trùm cả nhóm, sự lạnh lẽo thấm vào lòng mỗi người dù nắng trưa gay gắt. Tống Cảnh Thước lên tiếng ủng hộ quyết định cách ly, nhấn mạnh sự cần thiết để bảo vệ cộng đồng. Tại quảng trường, khi ngọn lửa thiêu rụi xác thây ma bùng lên, Khương Trừng nhận thấy cư dân đã tụ tập đông đảo hơn. Cô nhanh chóng triệu tập các lâu trưởng, đưa ra một kế hoạch khẩn cấp: tổ chức ngay một đoàn người đi siêu thị Mãi Đa Đa vào chiều nay để mua sắm vật tư. Khương Trừng lập luận rằng đây là ưu thế độc nhất của Chung cư Thanh niên – nơi tập trung những người trẻ tuổi, năng động, độc thân, dễ dàng tập hợp và cách ly. Cô muốn tận dụng thời gian quý báu này, trước khi các cộng đồng khác kịp dọn dẹp và dòng người đổ ra cướp bóc vào ngày mai, để đảm bảo nguồn cung cấp thiết yếu cho mọi người.
Khương Trừng đối mặt với sự do dự của cư dân, khẳng định sự cấp thiết của việc tự thân vận động trước thảm họa virus toàn cầu. Cô phân tích sâu sắc về sự chậm trễ khó tránh khỏi của cứu trợ và nguy cơ cạn kiệt lương thực, thúc giục mọi người tận dụng “khoảng trống” thời gian vàng để đi siêu thị. Với ý chí kiên định, Khương Trừng tổ chức đoàn mua sắm tự nguyện, định rõ thời gian và địa điểm tập trung tại cổng Đông. Cô cùng Tống Cảnh Thước hợp tác với La sư phó, người quản lý kỹ thuật duy nhất còn sót lại của khu dân cư, để thống kê và quản lý lương thực khu quản lý, đồng thời mời anh tham gia đoàn nếu nguồn dự trữ không đủ. Khương Trừng còn đặc biệt quan tâm đến Lý Tướng Binh, chia sẻ gợi ý tìm kiếm đồ ăn và thậm chí mời anh đến nhà mình nếu cần. Hai người cùng nhau “nâng cấp” vũ khí, phá hộp cứu hỏa lấy rìu, chuẩn bị cho cuộc hành trình phía trước. Trở về nhà, Khương Trừng đau lòng phát hiện Mặc Ly bị hạ thân nhiệt nghiêm trọng. Cô không ngần ngại cởi áo, dùng thân mình và chiếc áo sơ mi đơn giản làm địu để truyền hơi ấm, ấp ủ sự sống cho chú mèo nhỏ. Cô cũng nhanh chóng thiết lập hệ thống liên lạc qua diễn đàn và nhóm chat với các Lâu trưởng, xây dựng mạng lưới hỗ trợ nội khu. Cuối cùng, với Mặc Ly được giữ ấm trong lòng và rìu cứu hỏa cài sau lưng, Khương Trừng cùng Lý Tướng Binh sẵn sàng hòa mình vào đoàn người, bước vào hành trình sinh tồn đầy thử thách.
Sau khi thiết lập liên lạc, các cư dân trong khu chung cư trở nên thân quen hơn. Khương Trừng xuất hiện với vẻ ngoài kỳ lạ, giấu Mặc Ly bên trong áo khoác, giải thích rằng chú mèo bị sốc và là người thân duy nhất của cô sau khi cha mẹ mất. Dù có người lo ngại Mặc Ly nhiễm virus, Khương Trừng khéo léo phủ nhận, thuyết phục mọi người rằng mèo chỉ sợ hãi sau trận chiến của cô với Thẩm Vi. Khi La sư phó thông báo lương thực trong nhà ăn sắp cạn và ban quản lý không có tiền, Khương Trừng chủ động đề nghị ứng tiền mua sắm. Tống Cảnh Thước, cũng là người có đầu óc thực tế, can thiệp đề nghị cả hai cùng chia sẻ chi phí, ngầm khẳng định vị thế. Hai người nhanh chóng hiểu rõ đối phương, nhận ra sự tương đồng trong tính cách và quyết định hợp tác vì lợi ích chung. Đến gần 2 giờ chiều, hơn một nghìn cư dân tập trung tại cổng Đông, chuẩn bị cho chuyến đi mua sắm. Khương Trừng phát biểu, hướng dẫn mọi người giữ đội hình, cảnh giác và ưu tiên các nhu yếu phẩm thiết yếu. Cô từ chối lời đề nghị của Tống Cảnh Thước muốn cô đi vào giữa đội hình an toàn hơn, dứt khoát vung rìu cứu hỏa, khẳng định khả năng tự vệ. Lý Tướng Binh trung thành đi bên cạnh, đóng vai trò vệ sĩ. Cả Tống Cảnh Thước và Lý Tướng Binh đều băn khoăn về động cơ của đối phương dành cho Khương Trừng, nhưng cô hiểu rõ Tống Cảnh Thước là người cùng loại với mình – thực dụng và không liên quan đến tình cảm lãng mạn. Lý Tướng Binh cũng khẳng định anh chỉ muốn đi theo và nương tựa vào Khương Trừng để sinh tồn. Đoàn người Chung cư Thanh niên chính thức khởi hành.
Đoàn người đông đảo từ Chung cư Thanh niên khởi hành đến Siêu thị Mãi Đa Đa, cách đó chừng 800 mét, để tìm kiếm lương thực dự trữ. Với
Sau chuyến mua sắm cấp tốc tại siêu thị Mãi Đa Đa, Khương Trừng cùng Lý Tướng Binh và nhóm La sư phó trở về với đầy ắp lương thực thiết yếu. Trong khi chia sẻ gánh nặng chi phí cùng Tống Cảnh Thước để hỗ trợ nhân viên quản lý, Khương Trừng vẫn không quên nhắc nhở nhân viên siêu thị về việc dự trữ khẩu phần ăn cho chính họ. Cô cùng các thành viên chủ chốt của Ủy ban nghiệp chủ tạm thời giữ vai trò áp trận, đảm bảo mọi người rút lui an toàn từng đợt về Chung cư Thanh niên. Trên đường trở về, Tống Cảnh Thước thể hiện sự quan tâm đến Khương Trừng, nhưng sức mạnh của cô đã được đồng nghiệp khẳng định. Khương Trừng trăn trở về khả năng phong tỏa các tuyến đường để bảo vệ khu vực, song nhanh chóng nhận ra ý định này khó thành hiện thực vì thiếu vật liệu và nhân lực. Tống Cảnh Thước, trong khoảnh khắc đó, chợt thấu hiểu tầm nhìn xa của cô và cảm thấy hổ thẹn với những tính toán nhỏ nhen của bản thân. Khi cổng khu dân cư hiện ra, một cuộc gọi từ Lý Nguyên tòa 3 báo tin dữ: một người trong phòng họp quản lý đã biến dị, và những người bị nhốt trong đó đã phải tự xử lý bằng vũ khí Khương Trừng để lại. Tin tức này khiến không khí vui vẻ sau chuyến đi mua sắm thành công chợt chùng xuống. Cuối cùng, cổng khu được khóa chặt bằng một chiếc xích lớn, mang lại một cảm giác an toàn tạm thời nhưng cũng đầy lo âu cho tất cả.
Sau chuyến mua sắm đầy căng thẳng, mọi người trở về khu dân cư cất giữ đồ đạc. Khương Trừng nhận thấy Mặc Ly trong vòng tay mình đã ấm dần lên, quyết định tiếp tục giữ nó bên mình. Tại trung tâm quản lý, Ủy ban nghiệp chủ tạm thời xem lại đoạn camera giám sát phòng cách ly. Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra: một người đàn ông biến thành thây ma, điên cuồng tấn công người khác. Dù những người còn lại trong phòng đã hợp sức hạ gục kẻ biến dị, nạn nhân bị cắn đã chịu vết thương chí mạng. Trong cơn tuyệt vọng, người đàn ông tòa 6 đã đập nát camera, cắt đứt mọi thông tin từ bên trong. Khương Trừng và Tống Cảnh Thước nhanh chóng phân tích tình hình, nhận định nguy cơ về nhiều thây ma khác có thể tồn tại trong phòng mà không thể xác định được số lượng chính xác, từ đó đi đến quyết định cứng rắn: cánh cửa này sẽ không bao giờ mở ra nữa, mặc dù điều đó đồng nghĩa với việc từ bỏ mọi hy vọng sống sót. Đúng lúc đó, bản tin khẩn cấp của chính phủ phát đi thông báo mới, thay vì kêu gọi phòng thủ, họ yêu cầu người dân chủ động cầm vũ khí tiêu diệt thây ma. Khương Trừng suy luận rằng điều này có thể là dấu hiệu cho thấy quân đội đã thất bại thảm hại do mật độ cư trú cao và sự nguy hiểm của thây ma nhiễm biến. Cảm giác an toàn vừa mới được xây dựng trong khu dân cư phút chốc tan biến. Trong bối cảnh hỗn loạn và hoảng sợ, Khương Trừng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Cô nhanh chóng phân công nhiệm vụ: La sư phó đảm trách quản lý nhân viên và tăng cường bảo vệ cổng chính; Dương Tâm Nghiên lập danh sách liên lạc khẩn cấp; đồng thời nhắc lại kế hoạch quét dọn từng tầng để tiêu diệt thây ma còn sót và xử lý thi thể. Tống Cảnh Thước không khỏi ngạc nhiên trước khả năng đưa ra quyết định sắc bén và sự lạnh lùng phi thường của Khương Trừng, dường như cô đã bỏ qua mọi giai đoạn cảm xúc thông thường để trực tiếp đối mặt với thực tại nghiệt ngã.
Sau chuyến đi siêu thị thành công, Khương Trừng lập tức chủ trì cuộc họp Ủy ban nghiệp chủ tạm thời. Cô nhanh chóng thiết lập một mạng lưới liên lạc hiệu quả, chỉ định Tống Cảnh Thước cho Tòa 4, Lý Tướng Binh cho Tòa 2, còn cô giữ vai trò đầu mối tổng hợp cho toàn bộ Chung cư Thanh niên. Hai mươi bốn bộ đàm được phân phát, cùng với hướng dẫn chi tiết về việc quét dọn Thây ma trong các căn hộ và cách ly người bị thương. Giữa lúc cuộc họp, tiếng la hét tuyệt vọng từ phòng cách ly vang lên, báo hiệu thêm một trường hợp biến dị, làm dấy lên nỗi sợ hãi sâu sắc về khả năng lây nhiễm. Trở về phòng, Khương Trừng ân cần chăm sóc Mặc Ly, giờ đã ấm áp và dần hồi phục. Cô sắp xếp cẩn thận số lương thực đã mua như gạo, đồ hộp, trứng vịt muối, và không quên cả thức ăn cho Mặc Ly. Lướt qua diễn đàn, Khương Trừng nhận thấy sự khác biệt rõ rệt: Chung cư Thanh niên, với phần lớn cư dân trẻ tuổi độc thân, đang hăng hái tổ chức dọn dẹp, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn và bi thương ở các khu dân cư khác. Cuối cùng, cô phát hiện trên các diễn đàn lớn, mọi người đã bắt đầu gọi những kẻ biến dị là “Thây ma” theo một bộ phim nước ngoài, khiến cô không khỏi tự hỏi, Mặc Ly thuộc loại nào trong thế giới mới này.
Khương Trừng nặng lòng lo lắng cho Mặc Ly, chú mèo dường như vẫn chưa hồi phục hoàn toàn sau biến hình, ăn uống ít ỏi không đủ bù đắp năng lượng tiêu hao. Cất Mặc Ly an toàn ở nhà, cô cùng Lý Tướng Binh dẫn đầu đội tình nguyện gần hai mươi người bắt đầu chiến dịch 'quét tầng' từ tầng cao nhất. Với trang bị tự chế và chiến thuật thông minh – gây tiếng động để dụ Thây ma tự mở cửa – nhóm nhanh chóng tiêu diệt được một Thây ma nguyên thủy, mang lại sự phấn khích và tự tin ban đầu. Mọi việc diễn ra suôn sẻ cho đến tầng năm, nơi họ đối mặt với bất ngờ kinh hoàng. Một Thây ma thế hệ thứ hai nhanh nhẹn, hung hãn xuất hiện, tấn công bất ngờ. Dù cả đội đã phối hợp tiêu diệt được nó, nhưng một thành viên trẻ đã không may bị cắn trúng đầu, máu chảy đầm đìa. Không khí từ hào hứng chuyển sang căng thẳng tột độ. Khương Trừng đề nghị cách ly người bị thương vào căn phòng trống gần cô để tiện quan sát. Tuy nhiên, nhận thức được số phận bi thảm của những người bị cách ly trước đó, chàng trai trẻ tuyệt vọng phản kháng, cố giành lại vũ khí và gào thét đe dọa sẽ cắn bất kỳ ai dám chạm vào mình, đẩy hành lang vào tình thế giằng co đầy nguy hiểm.
Trong lúc nhóm quét dọn tòa nhà đang làm nhiệm vụ, một cư dân bỗng chốc mất bình tĩnh, la hét điên loạn vì nỗi sợ bị cách ly, thậm chí còn đe dọa cắn người. Khương Trừng nhanh chóng nhận thấy tình thế nguy hiểm và ra hiệu cho Tô Du, một cô gái dũng cảm đang đứng sau lưng kẻ điên cuồng. Dù Tô Du chần chừ vì người đàn ông chưa biến dị, ánh mắt kiên định của Khương Trừng đã tiếp thêm sức mạnh, giúp cô quyết đoán dùng chiếc chảo đập ngất đối phương. Mọi người lập tức khống chế người đàn ông, dùng còng tay và miếng bịt miệng bất ngờ tìm thấy trong căn phòng đầy ám ảnh để trói hắn lại. Khương Trừng giao việc giám sát cho các chủ hộ cùng tầng, đồng thời thông báo tình hình qua bộ đàm, nhấn mạnh không cung cấp thức ăn cho người bị cách ly. Sau khi các tòa nhà khác báo cáo hoàn thành việc quét dọn, có một trường hợp phải "xử lý tại chỗ" vì người bị thương đã thực sự tấn công. Điều này khiến không khí chung chùng xuống, và Khương Trừng tái khẳng định nguyên tắc bắt sống, cách ly. Riêng tư trò chuyện với Tô Du, Khương Trừng không chỉ trấn an cô mà còn cảnh tỉnh về vai trò của phụ nữ trong bối cảnh hỗn loạn. Cô nhấn mạnh rằng trong một xã hội nam nhiều nữ ít, nếu không chủ động gánh vác trách nhiệm, phụ nữ sẽ dễ dàng bị gạt ra rìa và trở thành nạn nhân đầu tiên khi trật tự sụp đổ. Lời lẽ sắc bén, đầy thâm ý của Khương Trừng đã khắc sâu vào tâm trí Tô Du, buộc cô phải suy nghĩ nghiêm túc về quyền lợi và nghĩa vụ của bản thân.
Khương Trừng lê bước về nhà sau chiến dịch quét dọn tầng lầu, kiệt sức vì chuỗi ngày căng thẳng liên tục. Cô tìm thấy Mặc Ly đã có dấu hiệu hồi phục, thậm chí còn nhẹ nhàng cọ đầu vào tay cô, một hành động khiến Khương Trừng cảm nhận được sự cô đơn sâu sắc của chú mèo qua một luồng cảm xúc kỳ diệu. Cô an ủi Mặc Ly, khẳng định nó sẽ không biến thành quái vật mà chỉ mạnh mẽ hơn. Đêm Chủ nhật không đem lại sự yên bình, liên tiếp những báo cáo qua bộ đàm về tình hình hỗn loạn ở khu cách ly, sau đó là cuộc gọi khẩn cấp từ tầng 5: người bị thương đang được giám sát đã biến dị thành Thây ma thế hệ thứ hai. Khương Trừng và Lý Tướng Binh nhanh chóng có mặt. Trước sự do dự của những người dân thường, Khương Trừng, trong trạng thái mệt mỏi tột độ, không ngần ngại dùng rìu kết liễu tên Thây ma một cách dứt khoát rồi trở về phòng nghỉ. Sáng hôm sau, khi Mặc Ly đã khỏe khoắn hơn, Khương Trừng nhận được tin nhắn từ Lý Tướng Binh về thông báo chính thức mới nhất. Thành phố S đã bị phong tỏa tạm thời, mọi hoạt động đều đình trệ, và người dân được phép tự vệ bằng vũ lực trước "người biến dị". Nghe vậy, Khương Trừng không khỏi suy tư về khả năng thực tế của lực lượng cảnh sát, hoài nghi liệu có thể thực sự trông cậy vào họ trong tình cảnh này hay không.
Sau một buổi sáng bận rộn với bữa ăn và nỗi lo về Mặc Ly chưa đi vệ sinh, Khương Trừng cùng Lý Tướng Binh và các cư dân Chung cư Thanh niên bắt tay vào xử lý các xác thây ma chất đống ở đại sảnh, đưa chúng ra quảng trường trung tâm để thiêu hủy. Tin tức về nỗ lực này nhanh chóng lan truyền qua mạng, thúc đẩy cư dân của Cát Tường Gia Viên – khu dân cư đối diện với cấu trúc dân số phức tạp hơn – cũng tổ chức dọn dẹp, dù gặp muôn vàn khó khăn. Nhận thấy mối nguy hiểm nếu Cát Tường Gia Viên thất thủ sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến Chung cư Thanh niên, Khương Trừng đã kêu gọi mọi người sang hỗ trợ. Cô nhấn mạnh rằng trong thảm họa này, nhân loại là một cộng đồng chung, và hai khu dân cư gần nhau như môi hở răng lạnh. Lời kêu gọi mạnh mẽ của cô đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình. Một đội ngũ thanh niên hùng hậu từ Chung cư Thanh niên tràn sang, giúp Cát Tường Gia Viên dọn sạch khu vườn đang bị thây ma hoành hành. Sau trận chiến căng thẳng, khi Người đàn ông họ Hoàng, một trong những người tổ chức của Cát Tường Gia Viên, đến bắt tay cảm ơn Tống Cảnh Thước, Khương Trừng bất ngờ phát hiện vết cào đáng ngờ trên bắp chân ông ta. Với sự cảnh giác cao độ và kinh nghiệm xương máu, cô lập tức ra lệnh cho toàn bộ đội ngũ Chung cư Thanh niên tập hợp và bao vây những người Cát Tường Gia Viên, chuẩn bị tiến hành thủ tục sàng lọc khắc nghiệt nhưng cần thiết. Một vòng vây nghiệt ngã siết chặt, đẩy tình hình vào căng thẳng tột độ.
Sau khi cùng nhóm dọn dẹp thây ma tại Cát Tường Gia Viên, Khương Trừng và Tống Cảnh Thước nhanh chóng nhận ra một lỗ hổng thông tin nghiêm trọng. Lão Hoàng, một trong những người đứng đầu khu dân cư, lại thiếu hiểu biết về mức độ nguy hiểm của vết thương do thây ma gây ra, chỉ vì con trai ông đã bỏ lỡ các thảo luận quan trọng trên mạng. Không thể trông cậy vào Lão Hoàng, Khương Trừng và Tống Cảnh Thước tìm đến Chu Vọng, một người có khả năng tổ chức, để đề xuất phương án cách ly những người bị thương.
Trước tình thế cấp bách, Khương Trừng quyết định ra tay hỗ trợ Cát Tường Gia Viên giám sát quá trình cách ly những người bị thương. Dù ban đầu còn vấp phải sự phản đối từ một số cư dân Cát Tường Gia Viên – những người cho rằng đây là 'việc riêng của khu mình' – Khương Trừng đã kiên quyết khẳng định rằng dịch bệnh không phân biệt ranh giới. Sự thật phũ phàng về mối đe dọa chung đã buộc hai bên phải hợp tác. Trong quá trình đưa người bị thương về nhà cách ly, đội Chung cư Thanh niên đã phát hiện và nhanh chóng tiêu diệt một gia đình bốn người đã biến thành thây ma, chứng minh kinh nghiệm chiến đấu lão luyện của họ. Chứng kiến cảnh tượng đau lòng này, Tiểu Hoàng – con trai Lão Hoàng – đã nén nước mắt hỗ trợ cha mình trong việc đăng ký cách ly, khiến không khí căng thẳng dịu đi. Khương Trừng và Tống Cảnh Thước sau đó chia sẻ những kinh nghiệm quý báu về dọn dẹp, cách ly và tái thiết trật tự khu dân cư cho Chu Vọng và các tổ chức viên Cát Tường Gia Viên. Nỗi lo lắng dâng cao khi Chu Vọng nhận tin Lão Hoàng đã biến dị, hé lộ sự tàn khốc của virus. Khi nhóm Chung cư Thanh niên trở về, sự im lặng bao trùm. Cuộc gọi điện thoại của một thành viên từ 'không nghe máy' chuyển sang 'ngoài vùng phủ sóng' đã trở thành tiếng chuông báo hiệu bi kịch, một lời xác nhận nghiệt ngã về số phận người thân. Nỗi đau và sự mất mát lặng lẽ lan tỏa, nhấn chìm cả nhóm vào một bầu không khí u ám, gợi mở về những thử thách khắc nghiệt vẫn đang chờ đợi phía trước.
Khương Trừng chợt nhận ra một sơ sót quan trọng trong kế hoạch: tầng hầm để xe chưa được dọn dẹp. Sự việc này hé lộ một tâm lý mới hình thành trong cư dân Chung cư Thanh niên – họ đã hoàn toàn tin tưởng, phụ thuộc và chờ đợi mọi chỉ đạo từ Ủy ban tạm thời. Sau quyết định sắt đá hàn kín cửa phòng họp cách ly những người nhiễm bệnh, Khương Trừng đề xuất một đợt mua sắm vật tư khẩn cấp thứ hai vào buổi chiều, mặc dù mới chỉ thực hiện hôm qua. Giữa ánh nắng trưa rực rỡ, Khương Trừng có một khoảnh khắc giác ngộ sâu sắc: cô xuyên việt đến thế giới này không phải để sống một cuộc đời bình thường, mà là để đối mặt và sinh tồn trong thảm họa tận thế. Với nhận thức mới, cô kiên trì thuyết phục mọi người về sự cần thiết của việc chuẩn bị kỹ lưỡng hơn cho tương lai bất định. Tô Du, đầy sốt sắng, được mời chính thức gia nhập Ủy ban. Khương Trừng cũng đề xuất đổi tên tổ chức thành "Ủy ban ứng phó khẩn cấp tạm thời" và kết nạp cả nhân viên ban quản lý, đứng đầu là La sư phó, vào đội ngũ, nhằm tập hợp lực lượng và giải quyết các vấn đề thực tế. La sư phó, với kinh nghiệm sống, hiểu rằng bị gạt ra ngoài lề trong hoàn cảnh này chính là điều đáng sợ nhất, vui vẻ hợp tác.
Sau buổi họp căng thẳng, Khương Trừng trở về nhà, dành thời gian suy ngẫm sâu sắc về bản thân. Cô nhận ra mình đã hoàn toàn thoát ly khỏi ảnh hưởng của “Khương Trừng” nguyên bản, khẳng định bản thân là một người xuyên việt độc lập và những cảm xúc dành cho Mặc Ly là chân thật của riêng cô. Trong khi đó, Mặc Ly, sau khi hồi phục đáng kể nhờ phơi nắng, bày tỏ mong muốn được cùng Khương Trừng ra ngoài. Khương Trừng đồng ý, đặt chú mèo đen vào túi đeo chéo của mình. Chiều cùng ngày, nhóm Chung cư Thanh niên tập hợp để đi siêu thị bổ sung vật tư. Số lượng người tham gia ít hơn dự kiến nhưng vẫn giữ được tổ chức chặt chẽ. Cùng lúc, cư dân Cát Tường Gia Viên cũng vội vã xuất phát do vật tư cạn kiệt. Họ thiếu tổ chức, di chuyển lộn xộn, thậm chí còn lợi dụng con đường đã được Chung cư Thanh niên dọn dẹp sẵn. Thái độ vô ơn và cạnh tranh của họ khiến nhóm thanh niên Chung cư Thanh niên khó chịu, nhưng Khương Trừng trấn an mọi người, nhắc nhở về mục đích đảm bảo an toàn khu vực lân cận. Khi đến ngã tư, phía trước bỗng tắc nghẽn và ồn ào. Khương Trừng cùng Lý Tướng Binh và các thành viên ủy ban ứng phó khẩn cấp tạm thời lập tức cảnh giác tiến lên phía trước, trong khi cư dân Cát Tường Gia Viên nhanh chóng nhường đường.
Chương này mở ra với cảnh Khương Trừng dẫn người từ hai khu dân cư, Chung cư Thanh niên và Cát Tường Gia Viên, đến Siêu thị Mãi Đa Đa để bổ sung vật tư thiết yếu. Tuy nhiên, quản lý siêu thị, Anh Đổng, nhất quyết từ chối mở cửa, lấy lý do lệnh cấm của chính phủ và lo ngại trách nhiệm. Khương Trừng nhanh chóng nhận ra ý đồ thật sự của anh ta là tích trữ nguồn hàng khan hiếm cho nhân viên. Sau khi những lời lẽ thuyết phục không có tác dụng, Khương Trừng trở thành "người phá băng" – cô chủ động vung rìu cứu hỏa đập vỡ cửa kính. Hành động táo bạo này như một hiệu lệnh, kích hoạt bản năng sinh tồn của đám đông. Hàng trăm người đồng loạt xông lên, phá tan cửa kính còn lại và ào ạt tràn vào siêu thị trong một khung cảnh hỗn loạn chưa từng có. Anh Đổng và các nhân viên hoàn toàn bất lực, thậm chí Anh Đổng còn cố ý không cho thu ngân hoạt động, biến vụ "mua sắm" thành một cuộc cướp bóc tập thể để trốn tránh trách nhiệm. Người dân Cát Tường Gia Viên lao vào cướp đồ không chút do dự, trong khi cư dân Chung cư Thanh niên, sau thoáng ngần ngại, cũng nhanh chóng hòa vào dòng người. Khương Trừng chất đầy xe đẩy của mình, ưu tiên nhu yếu phẩm nhưng không quên dành chỗ cho thức ăn của Mặc Ly. Gạo nhanh chóng bị cướp sạch, khiến nhiều người ra về tay không hoặc không đủ đồ. Chứng kiến cảnh tượng trật tự xã hội sụp đổ, Tống Cảnh Thước không khỏi lo lắng về những hậu quả dây chuyền đáng sợ sắp tới.
Trên đường trở về từ Siêu thị Mãi Đa Đa, Khương Trừng cùng các thành viên cốt cán của Ủy ban tạm thời Chung cư Thanh niên bàn luận sôi nổi về việc duy trì trật tự nội bộ khu chung cư giữa bối cảnh xã hội bên ngoài đang dần sụp đổ. Tại siêu thị trước đó, họ đã chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn: những người trẻ tuổi, sau khi đối mặt với hiểm nguy và tiêu diệt thây ma, không còn chịu đựng sự ngang ngược của người già từ Cát Tường Gia Viên. Một thanh niên thậm chí đã đánh trả, gãy xương đối phương, cho thấy sự thay đổi sâu sắc trong tâm lý con người khi các quy tắc xã hội cũ tan vỡ. Giữa lúc mọi người còn đang suy tư về tương lai – Tống Cảnh Thước lo lắng về sự hỗn loạn, trong khi những người khác lại thấy một cơ hội mới – Khương Trừng bất ngờ dừng bước. Không nói một lời, cô rút rìu cứu hỏa, thẳng tay phá vỡ cửa kính một hiệu thuốc bên đường. Tống Cảnh Thước và Lý Tướng Binh nhanh chóng theo sau, cùng Khương Trừng lấy các loại thuốc thiết yếu như hạ sốt, kháng sinh, thuốc hô hấp, tiêu hóa và giảm đau. Nhóm Chung cư Thanh niên nhanh chóng phân chia, nhét đầy các hộp thuốc vào những khe hở còn trống trên xe đẩy đã chất đầy hàng. Ngay lúc họ định quay lại lấy thêm, nhóm người già từ Cát Tường Gia Viên cũng kéo tới, định chen chân vào. Khương Trừng liền giơ rìu, lạnh lùng tuyên bố nhóm cô được ưu tiên lấy trước, khẳng định quyền chủ động của mình trong thế giới mới.
Trong hành trình lấy thuốc đầy cam go tại hiệu thuốc cộng đồng, Khương Trừng cùng nhóm của mình vấp phải sự phản đối gay gắt từ những cư dân lớn tuổi ở Cát Tường Gia Viên. Đối mặt với lời van nài và sự chen lấn, cô lạnh lùng dùng rìu đẩy lùi một bà lão, khẳng định quyền ưu tiên của nhóm và không ngần ngại từ chối lấy thuốc tim mạch, cho rằng nó không còn giá trị trong thời tận thế. Hành động quyết đoán và vô cảm của Khương Trừng khiến Tống Cảnh Thước không khỏi suy ngẫm về sự tàn nhẫn của cô. Giữa lúc đang hối hả sắp xếp chiến lợi phẩm, một ý nghĩ lạ lùng về 'không gian chứa đồ' đột ngột lóe lên trong tâm trí Khương Trừng, đi kèm với cảm giác quen thuộc như một luồng điện cực nhỏ xẹt qua, gợi nhớ khoảnh khắc cô nhận ra mình là người xuyên việt. Về đến chung cư an toàn, Khương Trừng quyết định phân tán thuốc men cho từng thành viên quản lý, thay vì tập trung một chỗ, nhằm giảm thiểu rủi ro và trách nhiệm. Sau khi mọi việc ổn thỏa, Tô Du không giấu nổi sự bất an, bày tỏ với Khương Trừng về hành động phá cửa siêu thị Mãi Đa Đa, cho rằng đó là việc sai trái. Khương Trừng nhận ra Tống Cảnh Thước cũng có cùng băn khoăn. Một câu hỏi lớn nảy sinh trong lòng Khương Trừng: Tại sao cô, một kẻ đến từ thế giới khác, lại hoàn toàn không bị ràng buộc bởi đạo đức và luật pháp của thế giới này, trong khi những người xung quanh thì không?
Sau sự kiện tại hiệu thuốc, Khương Trừng chìm vào suy tư về bản thân và cách cô vô thức đánh giá người xung quanh qua “giá trị” họ mang lại. Cô thẳng thắn nhận ra mình dần mất hứng thú với Tô Du khi cô gái kia bộc lộ sự yếu lòng, dù Khương Trừng vẫn qua loa an ủi. Về đến nhà, Tô Du cảm nhận rõ sự lạnh nhạt từ Khương Trừng, rồi lại tự dằn vặt, đổ lỗi cho chính mình. Trong một khoảnh khắc yếu lòng, cô suýt chút nữa đã chia sẻ nỗi nghi ngờ về Khương Trừng với một cô gái khác nhưng kịp thời dừng lại. Trong khi đó, ở một nơi khác, Tống Cảnh Thước cũng đang tự phản tỉnh. Anh nhận ra thái độ xem thường người khác là không đúng đắn. Khi Vương Hạo Thiên cố tình chia rẽ, cho rằng Khương Trừng là phụ nữ không nên làm lãnh đạo, Tống Cảnh Thước đã thẳng thừng bác bỏ, thậm chí dùng lời lẽ thô tục khiến Vương Hạo Thiên bị mọi người cười nhạo. Anh hối hận về những hành động tranh giành quyền lực với Khương Trừng trước đây, sợ bị cô coi thường. Tống Cảnh Thước dần nhìn Khương Trừng dưới một góc độ khác, thậm chí động lòng trắc ẩn khi biết cô mồ côi cha mẹ và chỉ có mèo Mặc Ly là người thân duy nhất. Buổi tối, cả nhóm tập trung tại lối vào tầng hầm. Khương Trừng vẫn mang Mặc Ly bên mình. Với rìu cứu hỏa trong tay, cô dẫn đầu đoàn người đông đảo, dứt khoát tiến vào bóng tối mênh mông của tầng hầm, chuẩn bị cho nhiệm vụ mới.
Để biến Chung cư Thanh niên thành một khu vực an toàn thực sự, các cư dân trẻ tuổi đã triển khai chiến dịch quét sạch thây ma ở tầng hầm. Với kế hoạch tác chiến thông minh, họ sử dụng hai sợi dây cách ly giăng ngang lối dốc như bẫy ngáng chân, đồng thời dùng tiếng ồn để dụ thây ma ra ngoài. Kế hoạch đã thành công mỹ mãn khi thây ma thế hệ hai nhanh nhẹn bị ngã và tiêu diệt gọn gàng, trong khi lũ thây ma nguyên thủy chậm chạp lần lượt bị xử lý. Tô Du, với chiếc chảo quen thuộc, chiến đấu đầy dũng cảm, cô thậm chí cảm thấy đối mặt với lũ thây ma còn dễ chịu hơn nhiều so với những kẻ ích kỷ mà cô gặp ở thế giới bên ngoài. Khi lối vào đã an toàn, Khương Trừng quyết định dẫn đội cảm tử xuống tận tầng hầm để đảm bảo không còn một góc khuất nào có thây ma ẩn náu. Với chiến thuật gây tiếng ồn và đội hình phối hợp nhịp nhàng, công tác dọn dẹp diễn ra hiệu quả. Đến khoảng tám giờ tối, toàn bộ hầm để xe rộng lớn đã được làm sạch hoàn toàn. Chung cư Thanh niên chính thức trở thành một pháo đài an toàn khép kín. Cảm xúc kìm nén suốt hai ngày qua bùng nổ, tiếng reo hò mừng chiến thắng vang dội khắp khu chung cư. Giữa biển cảm xúc ấy, Khương Trừng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, lặng lẽ vuốt ve chú mèo Mặc Ly đang an vị trong túi, như một tâm điểm bình yên trong cơn cuồng nhiệt.
Sau lễ hỏa táng xác thây ma, La sư phó tự mình trông coi đống lửa, trấn an mọi người. Khương Trừng trở về nhà, nhanh chóng tắm rửa thì nhận được tin từ bảo vệ: một số cư dân muốn rời khỏi Chung cư Thanh niên. Cô ra lệnh cho phép người trong khu tự do ra đi nhưng tuyệt đối cấm người ngoài xâm nhập, nhằm biến nơi đây thành một khu vực an toàn, kín đáo với nguồn dự trữ được bảo toàn. Quyết định này nhận được sự đồng tình tuyệt đối, khi mọi người nhận ra giá trị của khu an toàn này sau cái giá đã phải trả. Khương Trừng cũng nhận thấy Tống Cảnh Thước là một trợ thủ đắc lực, dám nghĩ dám làm. Trong lúc cộng đồng trực tuyến của Chung cư Thanh niên rộn ràng ăn mừng cảm giác an toàn tạm thời, tin tức từ khu chung cư lân cận Cát Tường Gia Viên lại khiến Ủy ban tạm thời bàng hoàng. Xung đột nội bộ tại Cát Tường Gia Viên đã leo thang đến mức giết hại cả người sống không nhiễm bệnh, phơi bày sự sụp đổ đạo đức nhanh chóng chỉ sau 48 giờ dịch bùng phát. Khương Trừng ra hiệu lệnh mọi người nghỉ ngơi và triệu tập cuộc họp đầu tiên của Ủy ban vào sáng hôm sau. Đêm đó, Mặc Ly lại có biểu hiện kỳ lạ, thân nhiệt giảm dần sau khi mặt trời lặn và chỉ phục hồi năng lượng khi được phơi nắng. Sáng hôm sau, dưới ánh nắng ấm áp, Khương Trừng ôm Mặc Ly, đến giàn hoa leo tổ chức cuộc họp đầu tiên trong bầu không khí thư giãn, mở ra hy vọng cho tương lai của Chung cư Thanh niên.
Khương Trừng triệu tập cuộc họp khẩn cấp của Ủy ban ứng phó tạm thời cùng các cư dân Chung cư Thanh niên, nhằm giải quyết những vấn đề cấp bách hậu tận thế. Cô thiết lập nguyên tắc an ninh nghiêm ngặt: "chỉ cho ra không cho vào," đồng thời yêu cầu kiểm tra thân thể bất kỳ ai trở về khu chung cư. Vấn đề bảo trì và vệ sinh được đưa ra thảo luận, với La sư phó báo cáo tình trạng thiếu hụt nhân sự kỹ thuật. Điểm nóng nhất là xử lý rác thải khi mọi dịch vụ công cộng đã ngừng trệ. Sau cuộc tranh luận sôi nổi, cộng đồng đưa ra ba quyết định quan trọng: phân bổ nhân lực sửa chữa theo từng tòa nhà, giao cho các Lâu trưởng điều phối; trưng dụng bể bơi tại hội quán làm bãi rác tạm thời (một kỹ sư đã tính toán sức chứa cho khoảng 65-120 ngày); và tổ chức một đoàn tiếp tế nữa đến Siêu thị Mãi Đa Đa để thu thập hóa chất khử trùng và vật tư y tế thiết yếu, do Lý Tướng Binh dẫn đầu. Sau cuộc họp, mọi người nhanh chóng chuẩn bị. Khương Trừng cùng các Lâu trưởng đến kiểm tra hội quán, trong khi Lý Tướng Binh cùng đội của mình lên đường. Trên đường đi, Tống Cảnh Thước đề nghị nên tìm không gian kín đáo hơn cho các cuộc họp sắp tới. Đáng chú ý, Dương Tâm Nghiên báo cáo rằng phòng họp, nơi cách ly những người bị nghi nhiễm, giờ đã hoàn toàn im lặng, không còn bất kỳ động tĩnh nào.